Giữ lấy sự sống 

14:28, 21/08/2019

Phòng cấp cứu lúc gần nửa đêm

Đã hơn 10 giờ đêm, mưa đã ngớt. Màn đêm đã buông xuống khắp mọi nơi. Ngoài đường, nhà nhà đã chìm vào giấc ngủ. Trong khi đó, phòng cấp cứu của bệnh viện vẫn sáng đèn, không khí có vẻ nhộn nhịp hơn.

Ở giường số 1, một bệnh nhân đang bị sốt cao, nằm li bì với chai nước biển treo cao. Người nhà liên tục lau mát cho bệnh nhân. Bên giường số 4, bệnh nhân đã giảm đau đầu, đang được người nhà đút uống từng muỗng sữa.

Tôi, bác sĩ trực cấp cứu, đang hướng dẫn cho người nhà và bệnh nhân cách chăm sóc vết thương vừa được khâu. Vết thương khá dài nhưng bệnh nhân vẫn vui cười. Chắc do tác dụng của thuốc gây tê nên không còn đau. Chị điều dưỡng vừa mỉm cười với những câu nói đùa của bệnh nhân vừa hý hoáy viết hồ sơ bệnh án…

Đội cấp cứu ngoại viện đã về

Đội cấp cứu 115 của bệnh viện Phục hồi chức năng – ĐTBNN trở về sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ


Tiếng cửa cổng bệnh viện mở vang lên, báo hiệu đội cấp cứu 115 về. Anh bác sĩ của đội bước vào phòng với vẻ mặt đượm buồn pha chút mệt mỏi.

Tôi hỏi: “ Bệnh nhân bị sao mà anh đi lâu thế?”

Anh vừa trả lời tôi vừa ngồi xuống: “Bệnh nhân bị hôn mê, phải đặt nội khí quản, bóp bóng, nhồi tim liên tục”

Hai bạn điều dưỡng của đội cũng mở cửa bước vào. Quần áo ước sũng nước mưa và chất dịch màu đỏ sậm. Khí sắc có vẻ khá hơn, liền nhanh nhảu tiếp lời “Y như trong phim luôn ạ! Sau khi cấp cứu, bệnh nhân có mạch trở lại, tụi em cùng bác sĩ L khiêng bệnh nhân ra khỏi hẻm để lên xe. Trời thì mưa rỉ rả, nước thì ngập mà hẻm thì vừa sâu vừa nhỏ. Đứa khiêng, đứa bóp bóng thở cho bệnh nhân. Bì bõm một hồi cũng đưa được bệnh nhân lên xe. Vừa đến bệnh viện X, bệnh nhân bị ngưng tim lần hai. Thấy vậy, em leo lên băng ca nhồi tim cho bệnh nhân trong lúc bác L và chị H đẩy chạy vun vút vào phòng cấp cứu”.

Làm tất cả chỉ để giữ lấy sự sống cho bệnh nhân

Cảnh tưởng hiện ra trong mắt tôi như cảnh trong phim. Nhồi tim, cụm từ tụi tôi hay gọi để nói về thủ thuật xoa bóp tim ngoài lồng ngực, là một hành động rất mất sức. Ai đã từng trực cấp cứu thì sẽ hiểu. Và càng khó khăn hơn khi được thực hiện trên chiếc băng ca đang di chuyển.

Để có những thước phim đẹp, các diễn viên đã tập luyện rất vất vả bên cạnh các đạo cụ giữ an toàn cho diễn viên vì cảnh này khá nguy hiểm. Cả đoàn làm phim có khi phải lao động cực lực mấy ngày trời mới có được một cảnh quay đi vào lòng người xem.

Còn các bạn điều dưỡng thực thụ đã tập dợt lần nào chưa mà thực hiện cảnh ấy đẹp như vậy? Có dụng cụ nào giữ an toàn cho bạn? Có ai xem “diễn viên bất đắt dĩ” này cứu người? Có ai nhớ đến bạn ấy sau đêm nay? Trong thời khắc sinh tử đó, có lẽ không điều dưỡng nào suy nghĩ đến những chuyện đó.

Họ chỉ nghĩ đến việc cần làm là giữ lấy nhịp đập con tim, giữ lấy sự sống cho bệnh nhân. Máu của bệnh nhân thấm vào áo blue trắng vốn đã ướt nước mưa. Các bạn vẫn giữ chặt tay, thực hiện công việc của mình…

Hai bạn điều dưỡng đã vội bước ra khỏi phòng từ lúc nào rồi. Họ phải nhanh chóng thay trang phục để sẵn sàng cho các chuyến đi tiếp theo.

Sự im lặng quen thuộc

Tôi quay qua hỏi anh bác sĩ L: “ Bệnh nhân có thể sống được không anh?”

Anh im lặng. Sự im lặng quen thuộc người bác sĩ trực cấp cứu. Sự im lặng đó khiến nhiều người cho là lạnh lùng, vô cảm! Sự thật thì sự im lặng đó lại chứa nhiều cảm xúc và ý nghĩ.

Có thể là đang lo lắng và suy nghĩ cách điều trị cho bệnh nhân. Có thể là sự thất vọng với bản thân vì khi không giữ được sự sống cho bệnh nhân. Có thể là nổi buồn khi biết được có một gia đình nữa sẽ mất đi người thân. Có thể là sự chiêm nghiệm, cuộc sống thật là ngắn ngủi và vô thường.

Có thể là sự mệt mỏi, chán nản. Có thể là sự hy vọng bệnh nhân sẽ vượt qua được. Có thể là sự suy nghĩ về nguyên nhân và kinh nghiệm cần được rút ra…

Nghề y là như vậy. Bác sĩ khi đứng trước bệnh nhân đang gặp nguy hiểm tính mạng thì chỉ có thể im lặng, suy nghĩ và hành động. Vì mục tiêu cuối cùng của họ là nụ cười của bệnh nhân.

Và những chuyến đi khác trong đêm

Anh bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu. Bóng anh mờ dần trong bóng đêm. Đêm còn dài và còn nhiều chuyến đi cấp cứu ngoại viện, còn nhiều bệnh nhân đang chờ anh.

Trong các vị trí trực thì trực cấp cứu ngoại viện là cực nhất. Trong khi các bác sĩ trực nội viện có đầy đủ trang thiết bị và nhiều đồng nghiệp hỗ trợ thì các đồng nghiệp đi cấp cứu ngoại viện chỉ có một hoặc hai bạn điều dưỡng đi cùng với vài trang thiết bị thiết yếu. Tình trạng bệnh nhân phần lớn là nặng.

Nhiều tình huống khó lường trước những nguy hiểm đối với nhân viên y tế. Họ thường xuyên gặp áp lực từ người nhà bệnh nhân, không ít lần bị người nhà bao vây, hành hung.

Trong lúc ấy, tuy không có người bảo vệ nhưng họ vẫn cố gắng cứu bệnh nhân và đảm bảo an toàn cho cả đội. Mỗi lần nghe đội báo về gặp sự cố trong khi đang thực hiện nhiệm vụ là nguyên ê kíp trực đau đáu nỗi lo.

Có thể nói họ như người lính trên chiến trường. Mặc dù có nhiều rủi ro và nguy hiểm như vậy, họ vẫn luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Đội cấp cứu 115 của bệnh viện Phục hồi chức năng – ĐTBNN

Đêm, 12 giờ.

Phòng cấp cứu đã yên lắng hơn, bệnh nhân đã hạ sốt, kết quả xét nghiệm đã có, chị điều dưỡng đứng lên tiêm thuốc cho bệnh nhân. Vẫn cần tiếp tục theo dõi…

Ở phòng bên, những phần cơm trực dở dang, lạnh tanh!

 

Bs. CKI Trần Thị Thảo Nhi - Bệnh viện Phục hồi chức năng – Điều trị bệnh nghề  nghiệp

Các tin mới hơn
Các tin cũ hơn
Các tin đã đưa ngày
Tư vấn & Hỏi đáp
Cho em hỏi là trong 5 năm vừa qua em có đi chụp hình X-quang rất nhiều lần, cụ thể là 26 lần: 3 lần
Theo quy định, 1 người không được vượt quá 20 mSv mỗi năm. Bạn chụp Xquang...
Em mới xét nghiệm có bị HIV, cho em hỏi là: - Sau này em phải uống thuốc ARV vĩnh viễn, tức là
Em mới xét nghiệm HIV khẳng định dương tính cần phải điều trị thuốc ARV ngay...
Các biểu hiện cảnh báo bệnh tim mạch cần cấp cứu là gì? Cách xử trí?
Đau thắt ngực: bệnh nhân đau ngực dữ dội, cảm giác bị bóp nghẹt trong lồng...
Tôi mới chụp CT mạch vành về. Lúc tiêm thuốc cản quang, tôi thấy có 1 luồng nóng ran
Thuốc cản quang có khả năng gây ra phản ứng thuốc với 3 cấp độ: Cấp...